Tin nhà văn Nguyễn Mộng Giác ra đi dạo đầu tháng 7 vừa qua vẫn tiếp tục gây bồi hồi xúc động cho tôi. Đã có rất nhiều người, nhứt là trong văn giới, viết về ông. Thân thiết thì có cây bút tạp ghi Quỳnh Giao của báo Người Việt, người đã xem sự ra đi của ông như "một cột trụ quý báu" của văn đàn Việt nam hải ngoại vừa "gãy" đổ. Mới thoáng quen như Trịnh Hội mà cũng đã có những mỹ cảm và tâm đắc với tác giả của bộ trường thiên tiểu thuyết "Sông Côn Mùa Lũ".
Tôi chưa có đủ tư cách làm một nhà văn để được Nguyễn Mộng Giác nhắc đến trong "Bạn văn một thuở" của ông. Nhưng tôi không sợ phải mang cái mặc cảm của một người "thấy sang bắc quàng làm họ" khi nhắc đến nhà văn lớn này. Bởi lẽ tôi quen ông không như một nhà văn, mà trước tiên như một con người. Thực vậy, tôi gặp Nguyễn Mộng Giác lần đầu tiên trong trại tỵ nạn Kuku, Nam Dương vào khoảng cuối năm 1981. Trước năm 1975, thỉnh thoảng tôi cũng có nghe nhắc đến tên ông và cũng biết ông đã từng là tác giả của truyện dài "Đường một chiều", được giải thưởng Văn Bút của Việt nam Cộng hòa năm 1974. Nhưng trong trại tỵ nạn, dường như mọi người đều vứt bỏ mọi thứ vỏ bọc hào nhoáng của mình để cho con người thật của mình được hiện ra nguyên hình nguyên trạng. Và tôi đã gặp được nhà văn Nguyễn Mộng Giác với tất cả con người thật của ông trong một tháng sống tại trại Kuku và hơn nửa năm tại trại Galang. Luôn ngưỡng mộ các nhà văn lớn, tôi cứ tưởng trên đầu họ có một thứ hào quang mà người thường không có. Nhưng khi gặp nhà văn Nguyễn Mộng Giác, tôi lại thấy ông không những bình thường như mọi người, mà còn tỏ ra khiêm tốn, nhún nhường, nhã nhặn, nhân ái, thân thiện hơn rất nhiều người. Nếu một nhà văn lớn có được bao phủ bởi hào quang thì đây mới thực sự là hào quang của Nguyễn Mộng Giác. Trước mặt ông, ngồi gần ông bên ly cà phê, tôi chưa bao giờ cảm thấy bị trấn áp, "khủng bố" như phải hầu chuyện với một số người có tên tuổi trên văn đàn hay trong xã hội. Năm 1988, gặp lại ông trong một quán cà phê ở Westminster, quận Cam, tôi thấy ông cũng vẫn "vậy": vẫn với nụ cười kín đáo, nhưng chân thật, vẫn giọng nói nhỏ nhẹ như thể sợ phải làm phật lòng người khác, vẫn khiêm tốn đến độ không bao giờ nói về mình. Không riêng tôi mà hầu như bất cứ ai sau một lần gặp ông cũng đều có nhận xét như thế. "Với nụ cười hiền, thái độ từ tồn, tĩnh như một dấu lặng, tôi bắt gặp nó ở ông, bất cứ nơi nào ông đến, ông đi, ông dừng lại...Tôi không biết có phải vì bản tính không, mà mỗi lần ông đến dự các buổi họp mặt bạn bè với chúng tôi, ông đều ít nói" (Trịnh Thanh Thủy, Ngựa đã ngã, Biển đã động, tưởng niệm nhà văn Nguyễn Mộng Giác, Việt luận 13/7/2012).